Em muốn đứng ra thật xa để theo dõi anh, đứng thật xa để yêu anh. nhưng đôi lúc lại những xô bồ của cuộc sống, những phút yếu lòng đẩy em chạy thật gần về phía anh, phá đi khoảng cách hữu hình trong tình yêu ấy, những lúc như thế em cứ phải tự chiến đấu nội tâm vô cùng dữ dội: “Tình yêu ấy có lỗi không anh? “.Em đứng yên và tự dằn vặt. Em bóp méo thứ tình yêu dại khờ ấy vì em sợ.
Em sợ đến ngày em tiến đến thật gần anh, ngày tình yêu ấy không thể ôm giữ riêng mình em. Em sợ tình yêu ấy sẽ làm đau người phụ nữ trong cuộc đời anh. Chị ấy đau, em cũng đau, vì em biết tình yêu của chị ấy nơi anh cũng đậm sâu, mãnh liệt và dại khờ như tình yêu của em. Em chẳng biết phải làm sao nữa cả. Em lại vẫn chôn vùi nó âm thầm bên anh. Thứ tình yêu đến sau hạnh phúc đấy nhưng cũng đầy đau thương.
Là số phận, em vô tình yêu anh, yêu sâu đậm dù biết rằng tình yêu ấy chẳng thể nào rực rỡ như những mối tình khác. Con gái mà, dù có mạnh mẽ đến đâu đi chăng nữa vẫn là người dễ tổn thương. Dù có kiên cường thế nào em vẫn luôn cần một bờ vai tựa lưng vào khi gục ngã. Có những lúc vẩn vơ em nghĩ về anh, về chị ấy, về tổ ấm của anh. Em ghen tị với hạnh phúc ấy, em rơi nước mắt cho tình yêu của em. Ừ thì người thứ ba luôn là người sai, sai vì nhiều thứ, em sai vì đã khờ dại yêu anh. Nhưng anh à, tình yêu không có lỗi, lỗi là số phận. Cứ cho là thế đi để tình yêu em yên bình bên anh, một chút thôi…
Sam Thái –
