ky-nang-song

Hiển thị các bài đăng có nhãn ky-nang-song. Hiển thị tất cả bài đăng

Cách ứng biến nhanh khi bị dàn cảnh trên đường

Khi bị dàn cảnh trên đường, rất khó để nhờ người khác giúp bạn. Chỉ có bạn tự thoát thân cứu mình thôi. Mình muốn viết bài này để chia sẻ, tổng hợp kinh nghiệm, hy vọng có ích cho mọi người. 

Nếu bạn đi trên đường mà bạn gặp người khác gặp nạn, dẫu cho bạn biết là "họ đang bị dàn cảnh", bạn cũng đành nhắm mắt cho qua, chẳng dám đến cứu. Ai cũng vậy thôi. Nên hãy đọc bài này để "lận lưng" kinh nghiệm cho chính mình, lỡ xui xẻo có bị dàn cảnh thì vẫn biết cách thoát thân hen 

Cách ứng biến nhanh khi bị dàn cảnh trên đường


3 điều quan trọng nhất cần nhớ khi bị dàn cảnh:

Thứ nhất: Hãy chạy ngay vào đám đông gần nhất. Ví dụ bị dàn cảnh thì hãy tìm cách chạy ngay vào trạm xe buýt, bãi giữ xe công cộng, nhà hàng, quán ăn, shop đông người... Chạy đến nơi hô hoán và nhờ đám đông giúp đỡ. Lưu ý là hãy chạy vào đám đông, chạy đến nơi rộng rãi vắng vẻ thì cũng như không, chẳng ai giúp được bạn đâu. 

Thứ hai: Nếu bị chặn đầu xe rồi thì coi như giữ thân mình trước. Khóa cổ xe, rút chìa khóa giữ chặt/bỏ vô túi..., ôm chặt tài sản của mình... rồi bỏ xe chạy, vừa chạy vừa la lên: "Cướp, cướp, dàn cảnh, cướppp!!". Lúc này, bọn dàn cảnh sẽ hoang mang ko dám hành động, cũng sẽ ko dám thể hiện việc cướp xe của bạn, vì càng làm vậy chẳng khác nào cho người dân thấy chúng nó là cướp thiệt.

Thứ ba: Tuyệt đối không nên la lên kiểu "Cứu tôi với! Cứu tôi với!"...vì theo phản xạ tâm lý, người ta sẽ không cứu bạn. Phải chỉ đích danh để người ta hiểu, đừng la lên vội nhé.

Thêm 1 số điều nữa:

- Tuyệt đối ko nên quay lưng lại phía sau khi đi xe máy trên đường. Nếu quay lưng lại như vậy sẽ rất dễ bị mất đồ, giật đồ....trong vài phút sơ hở.

- Trong trường hợp bạn bị một chiếc xe khác rà rà bên cạnh chuẩn bị móc túi, giật giỏ... Tay chúng ta đang cầm tay ga, ko thể nào thả tay ra đc. Nên hãy giơ chân ra đạp bọn cướp cho chúng nó té xuống (nhớ giữ vững tay lái nếu không bạn cũng sẽ ngã). Nếu cướp ko té thì cũng sẽ bị loạng choạng tay lái, ko kịp giật đồ của bạn.

- Ai đi đường mà thấy dàn cảnh, ko dám can thiệp thì cũng nên thương tình gọi điện thoại kêu công an phường xuống. 

Cuối cùng, chúc mọi người ko bao giờ gặp phải những điều trên.

Nguồn: Webtretho

Làm sao để sống thoải mái với thu nhập 6 triệu đồng / tháng?

"Với 6tr/tháng bạn vẫn đang lâm vào tình trạng túng thiếu, nợ nần chồng chất...đó là do bạn không nắm được luật chơi thôi...và trong cuộc sống này bạn không nắm vững luật là bạn thua rồi...thế nên cái gì cũng cần phải học.

Làm sao để sống thoải mái với thu nhập 6 triệu đồng / tháng?

1. Ở: nếu ở trọ, hãy tìm nhà trọ ở xa nhất mà có thể kết nối với chỗ làm bằng phương tiện công cộng. Lúc ngồi trên xe buýt cũng là lúc quan sát xã hội từ trên cao, người đi xe máy xe hơi đều thấp hơn bạn. Không nên vật lộn với việc tự lái xe. 30 phút lái xe là 30 phút bạn lãng phí cho sự căng thẳng, nguy cơ tai nạn, hít khói bụi làm giảm tuổi thọ. Đi bộ từ trạm xe buýt đến nơi cần đến giúp tim bạn khỏe mạnh. Nếu đi xe buýt mất 1h30 và tự lái xe mất 30 phút, hãy chọn đi xe buýt. Đám đông chỉ đi xe cá nhân, mình ngược lại với đám đông, đã sao? Tại sao bạn muốn nhảy vô 5% người giàu có mà không từ bỏ được tư duy của 95% còn lại? Có việc nhỏ vậy mà bạn không dám thoát ra, thì việc lớn làm gì được? Sự sáng tạo mới đem lại cho bạn của cải và sự thú vị. Mà sự sáng tạo chỉ có khi đầu óc thảnh thơi. Sẵn sàng bỏ 2-3h mỗi ngày từ trên cao để quan sát, nghĩ lớn, ước mơ lớn. Không ai đánh thuế ước mơ. Đừng tư duy “1 vợ 2 con 3 tầng 4 bánh” cho nhỏ hẹp cuộc đời. Tại sao không thể sở hữu các tòa cao ốc, các chung cư, các trung tâm thương mại, các nhà máy xí nghiệp, máy bay, du thuyền? Không cần chia sẻ điều này với ai, mắc công họ nói mình khùng. Vì con cò không hiểu được đại bàng suy nghĩ gì đâu. Lim kể, lúc ảnh làm phụ bếp, đang rửa thớt thì buộc miệng nói sau này mở chuỗi nhà hàng 30 cái toàn Đông Nam Á, ông bếp trưởng chửi big illusion, đòi tạt sốt cà chua vô mặt. Giờ Lim có 100 cái nhà hàng còn ông đầu bếp kia tới gặp Lim nộp đơn xin việc.

2. Ăn: Hãy dậy thật sớm, nấu cơm, xôi, mì. Nấu thêm để mang theo ăn trưa hoặc ăn ổ bánh mì, dĩa cơm bình dân nơi gần nhất. Mình nên ăn chay rau củ quả ở mức hấp/luộc, sẽ không có gì cả đâu nếu vài ngày trong tuần bạn không ăn thịt. Người ăn chay vẫn thông minh đẹp đẽ như thường. 90% kỹ sư IT người Ấn Độ ở Silicon Valley ăn chay. Mình ăn chay không phải vì tôn giáo mà vì sức khỏe. Thỉnh thoảng vẫn cứ quất thịt cá…nhưng nếu nấu cho 1 mình mình ăn, đừng tốn thời gian. Cứ cá chiên/trứng luộc, rau củ quả hấp, trái cây là đủ. Không tốn thời gian cho việc ăn.

3. Chơi: Nên mời bạn bè 2 lần một tháng, ăn bình dân thôi. Nhóm 4 người, mỗi đứa 2 lần, 1 tháng mình có 8 lần gặp gỡ. Hãy chọn những người hiểu biết, giàu có hơn mình, đang làm công ty lớn, đang khởi nghiệp,…để nghe họ nói chuyện đời. Cá mập thì quây quần dưới đáy sâu. Cá lòng tong thì nhao nhao trên mặt nước, cạnh tranh khốc liệt việc đớp bọt. Khoe quần áo, bàn chuyện ca sĩ này diễn viên kia, bình luận tò mò Tony buổi sáng là ai, viết thế này đúng viết thế kia sai…chỉ có ở đám lòng tong. Đám cá lớn sống im lặng.

4. Học: Phải dành 10 USD=200 ngàn tiền mua sách/tháng. Người vĩ đại trên khắp thế giới, ngoài tủ rượu ra, trong nhà họ còn có tủ sách. Hãy đọc sách dạy làm người, làm giàu, sách kinh tế, sách văn chương, sách nấu ăn hoặc bất cứ sách gì ưa thích. Kiến thức rộng sẽ giúp mình làm ăn rộng. Khi đi làm, việc nói giỏi, cái gì cũng biết khiến công việc trôi chảy hơn. Tháng này bạn chưa bỏ ra 200 ngàn mua sách thì coi như thua. Đọc xong sách, kể lại nội dung cho bạn bè. Đừng giấu. Nếu có khóa học nào đó, nên đăng ký, hoặc dồn lại vài tháng làm 1 khóa, nhớ học với người thành đạt thật sự, tức người có điều hành công ty lớn, bậc trí nhân…chứ không phải nhóm mua môi múa mép.

5. Đi: Tháng để dành 1 triệu, năm sẽ có khoảng 12 triệu cho việc đi chơi. Ban đầu nên đi đường bộ sang các nước lân bang. Hãy tự thưởng mỗi năm một chuyến đi xa. Tết là thời điểm tốt để về thăm gia đình, rồi đi chơi trước khi vô làm trong năm mới. Nhất định phải đi nước ngoài mỗi năm một lần, để coi sông, coi biển, coi đại dương nó ra sao…có cái gì hay ho thì bắt chước, mang về làm ăn.

Trong tay nên có 1 cái smartphone loại bình dân để tra tìm bản đồ, hãy đặt vé máy bay/xe lửa/xe đò.. giá rẻ nhất (ví dụ airbnb là 1 trang web tìm nhà trọ rẻ).

6. Để dành: tháng TỐI THIỂU để dành 1 triệu. Cứ gửi ở ngân hàng, nhiều hơn có thể mua 5 phân hoặc 1 chỉ vàng, đó là vốn khởi nghiệp về sau.

Năm tới, nếu thu nhập vẫn 6 triệu, tự tát vô mặt. Muốn tăng lương, hãy cống hiến. Đừng sợ người khác không thấy nỗ lực của mình. Đừng “khôn” kiểu “tôi có được gì không, làm nhiều cho lắm thì lương cũng vậy”. Tư duy này khiến mình nghèo miết. Hãy cố gắng làm thêm giờ. Bạn phải làm thêm việc ở cơ quan, đến sớm hơn, về trễ hơn. Trong lúc làm việc, tập trung cao độ, nhận nhiều việc của công ty giao, tự mở thêm các mối quan hệ trong công việc, tay kẹp ĐT, tay đánh máy, vừa đi vừa chạy...làm ầm ầm, ầm ầm vô.

Khi còn trẻ, hãy ra ngoài nhiều hơn ở nhà. Hãy nhào vô xin người khác “bóc hết, lột sạch” khả năng của mình. Chỉ sợ bất tài nộp hồ sơ “xin việc”, mà chả ai thèm cho, chả ai thèm bóc lột. Khi đã được bóc và lột hết, dù sau này đi đâu, làm gì, bạn đều cực kỳ thành công. Vì năng lực được trui rèn trong quá trình làm cho người khác. Sự chăm chỉ, tính kỷ luật, quen tay quen chân, quen ngáp, quen lười…cũng từ công việc mà ra. Mọi ông chủ vĩ đại đều từng là những người làm công ở vị trí thấp nhất. Họ đều rẽ trái trong khi mọi người rẽ phải. Họ có những quyết định không theo đám đông, không cam chịu sống một cuộc đời tầm thường, nhạt nhòa…rồi chết.

Còn những bạn thu nhập 6 triệu cũng túng thiếu, 20 triệu cũng đi vay mượn để tiêu dùng, thì thôi, cuộc đời họ chấm dứt giấc mơ lớn. Tiền nong cá nhân quản lý không được, thì làm sao mà quản trị tài chính một cơ nghiệp lớn?”. Tư duy thế nào thì nó ra số phận thế đó."

TS: Lê Thẩm Dương

Chuyện 20 SV đi lạc trên núi Bà Đen và chuyện bé gái người Mỹ 1 mình băng rừng tìm sự giúp đỡ

Đọc tin gần 100 người chia thành hai hướng lên đỉnh núi Bà Đen (Tây Ninh) suốt đêm 11/1 để tìm 20 sinh viên đi lạc, tôi bỗng nhớ lại câu chuyện của bé gái 7 tuổi người Mỹ một mình băng rừng tìm sự giúp đỡ sau tai nạn máy bay.
Trước khi mạo hiểm, hãy biết mình là ai và có thể làm được gì?
Có thể thấy, các bạn sinh viên trẻ tuổi kia đang ở lứa tuổi đầy năng lượng và muốn khám phá cũng như thử thách bản thân mình. Đó là việc rất đáng khen. Tuổi trẻ, phải đi, đi để biết đá biết vàng, biết mình thừa thãi hay thiếu hụt chỗ nào. Để từ đó có thể hoàn thiện bản thân cùng những trải nghiệm đã qua.
Nhưng, việc thử thách bản thân hoàn toàn không giống với việc tự đưa mình vào những tình huống nguy hiểm khi chưa có sự chuẩn bị đủ. Và tệ hơn nữa, các em đã làm phiền đến sức lực và tâm trí của hàng trăm con người xa lạ vào việc đưa mình ra khỏi hiểm nguy đó. Điều này thật đáng trách.
Rất nhiều người trẻ hiện đang thiếu các kỹ năng sống cần thiết. Nhưng cũng chẳng sao, khi họ không mạo hiểm. Ở đây, các em lại khác. Các em đã quá liều (liều và can đảm, về hình thái, đôi khi gần nhưng tính chất thì hoàn toàn khác). Một trong những thứ tối cần thiết trong cuộc đời là biết mình là ai, có thể hoặc không thể làm những gì.
sinh vien di lac tren nui ba den
Các sinh viên mệt mỏi sau khi được cứu hộ đưa xuống núi. Ảnh: CAND
Xin hỏi thật, hai mươi khối óc của hai mươi sinh viên cùng những thiết bị di động (chắc chắn có) của các em đã được sử dụng vào mục đích gì trong đêm hôm qua. Núi Bà Đen là núi mồ côi trên đồng bằng, địa hình không phức tạp và nguy hiểm. Mà giả như các em có đi theo cung Ma Thiên Lãnh đi nữa, vẫn là không quá khó để xuống núi, với một nhóm người nhiều như vậy. Ai là người dẫn đường, ai là thủ lĩnh của các em? Tôi xin cam đoan rằng với một người lớn, việc tự tìm đường xuống núi ấy không phải là việc quá khó.
Trong một chuyến về thăm nội ở Long Khánh, vào một sáng mùa hè, tôi vào rẫy bắt chim, một mình. Đi mải đi miết, hết rẫy nhà, qua rẫy xóm, tới chân núi. Rồi cảm thấy thích quá, tôi quyết định leo núi.
Với một kẻ ở miệt đồng bằng và mê leo trèo như tôi, đây đúng là một cơ hội vàng. Cứ leo hoài, tới quá trưa cũng gần đến đỉnh Chứa Chan – Gia Lào. Nhưng rồi tôi không biết xuống làm sao. Nhưng tự hỏi: “Ủa, lên được phải tự xuống được chứ?”. Lúc đó, tôi ước có một người nào đó bên cạnh (một thôi, không cần đến 19 đâu), có lẽ mình sẽ xuống núi nhanh hơn. Khi đói thì tôi hái mãng cầu và chuối ăn.
Vậy mà cũng mò được xuống chân núi khi đã tối mịt. Tôi nhìn vào một ngôi nhà ở chân núi, thấy có ánh sáng leo lét từ ngọn đèn dầu nên tôi chạy đến đấy nhờ chú thanh niên: “Chú đưa con về nhà nội con bên Xuân Lữ giùm đi, nội con sẽ trả tiền cho chú”.
Về đến nơi, cả nhà nội tôi vẫn sáng trưng ánh đèn dù trời tối mịt, mọi người ai nấy vui mừng khôn xiết khi thấy tôi trở về an toàn. Năm đó tôi học lớp bảy, chứ không phải sinh viên. Và chắc chắn là không có điện thoại.
Cố nhiên, mỗi người được sinh ra có một nguồn sức mạnh và cá tính không giống nhau nhưng kể ra chuyện này để thấy rằng bản năng sinh tồn là thứ luôn hiện hữu rất mạnh mẽ trong bất cứ ai. Có thể hôm qua, khi xung quanh bạn bè nhiều quá, vui quá, khi hiểm nguy chưa thực sự là thứ hiện hữu trước mắt, các em đã chưa cần dùng tới nó chăng?
20 bạn sinh viên đi lạc và chuyện của bé gái 7 tuổi một mình băng rừng sau tai nạn máy bay
Đọc tin về các em, tôi sực nhớ một bản tin mấy hôm trước, tin về một cô bé bảy tuổi sống sót sau một tai nạn máy bay và tự băng rừng tìm sự giúp đỡ. Và chắc chắn, tôi được quyền đặt chúng lên bàn cân.
Sailor Gutzler là cô bé thoát khỏi máy bay gặp nạn và chạy đi tìm người giúp đỡ. Chiếc phi cơ cỡ nhỏ Piper PA-34 của gia đình Gutzler bị trục trặc động cơ và rơi khi đang bay qua miền tây nam bang Kentucky (Mỹ) chiều tối ngày 2/1. Là người duy nhất sống sót, Sailor Gutzler đi bộ qua hai bờ đê và một con lạch trong bóng tối trong điều kiện thời tiết gần như đóng băng, để đến nhà ông Wilkins, cách địa điểm máy bay rơi khoảng 1km xin giúp đỡ.
Ông Larry Wilkins kể lại, Gluzler bị chảy máu ở chân, tay và trên mặt, mặc đồ mùa hè và chỉ mang một chiếc tất, không giày đến gõ cửa nhà ông, hỏi xin trú tạm vì vừa gặp tai nạn máy bay, “bố mẹ cháu đã mất”, cô nói.
Ngẫm lại mới thấy, các bạn trẻ chú tâm học chữ mà không học cách sống. Các em cố nhồi nhét nhiều lý thuyết, nhiều công thức để rồi khi sắp chết đuối hay khi lạc trong rừng, lấy chúng ra làm phao, làm la bàn hay ăn uống được không? Các em hãy bớt lý thuyết lại và ra ngoài nhiều hơn, học những kỹ năng sinh tồn vì không ai có thể biết được đến một ngày nào đó bản thân mình cần những kỹ năng đó để sống sót.
SV đi lạc trên núi Bà Đen
Núi Bà Đen cao 986 mét, là ngọn núi cao nhất Nam Bộ – nơi 20 bạn sinh viên đi lạc phải cầu cứu 100 người đi tìm trong đêm. Ảnh: Q.Trân
Hãy học cách bơi, cách thoát khỏi một khu rừng lạc, cách thoát khỏi một đám cháy hay một vụ sụt lún, cách đối diện với một kẻ đột nhập hay một mối nguy hiểm, cách tìm thức ăn hay tạo ra nguồn lửa ở những nơi không có con người, cách sơ cấp cứu (trước là cho chính mình, sau là cho đồng loại)… và cách vượt qua khủng hoảng tinh thần, chế ngự nỗi sợ hãi. Bởi vì nếu không thể sống, tất cả những kiến thức đã từng được nhồi nhét, là vô nghĩa.
Về phía phụ huynh, tôi nghĩ cha mẹ cũng nên tự tìm hiểu và trang bị cho con mình những kỹ năng ấy đi. Giáo dục bao gồm được giáo dục (giáo dục bị động) và tự giáo dục (giáo dục chủ động hay là cách tự hoàn thiện bản thân).
Nếu những người trẻ không may mắn được học kỹ năng từ nhà trường hay gia đình, chưa có kinh nghiệm, bạn có thể học chúng từ những cuộc đi, từ kinh nghiệm của người đi trước (cảm nghiệm) hay từ sách báo, internet. Việc này không mất nhiều thời gian bằng việc đọc ngôn tình, chém gió hay ngồi chỉnh một bức ảnh selfie sao cho đẹp để đăng facebook đâu.
Bước chân lên được nhưng lại không thể tự bước xuống thì có thể làm được gì khác cho chính bản thân mình đây?
Theo: Kênh 14

ĐIỀU QUAN TRỌNG NHẤT CỦA CUỘC ĐỜI BẠN LÀ GÌ?

Một thầy giáo đang dạy môn kế hoạch quản trị cho một lớp sinh viên thương mại. Để nhấn mạnh một điểm quan trọng trong công tác quản trị, ông lấy ra một bình 5 lít miệng rộng đặt lên bàn rồi chậm rãi lấy từng viên đá nhỏ đặt vào bình. Khi bình đầy ông hỏi các sinh viên:

dieu quan trong nhat cua cuoc doi ban la gi


- Cái bình đã đầy chưa?

Cả lớp đồng thanh đáp: Rồi.

Ông hỏi lại:

- Thật chứ

Rồi ông lại cúi xuống bàn lấy ra một thùng đầy những hạt sỏi và bỏ từng hạt sỏi vào bình. Ông lắc nhẹ bình và hỏi cả lớp:

- Bình đã đầy rồi chứ?

Lần này hầu hết các sinh viên chỉ đáp:

- Có lẽ không

- Tốt - ông mỉm cười và lấy tiếp dưới bàn ra một thùng cát và đổ cát vào bình rồi lại hỏi.

- Bình đã đầy chưa?

- Chưa? - Cả lớp lại đáp. Lập tức ông giơ tay lên khen: Rất tốt.

Ông lại tiếp tục lấy nước đổ vào bình cho đến khi nước ngập tràn qua miệng bình. Lúc này ông mới hỏi: Sự minh họa này nói lên điều gì?

Một sinh viên nhanh nhẹn đáp: Khó khăn sẽ không thành vấn đề gì cả nếu bạn thật sự cố gắng và cố gắng hơn nữa.

- Sai rồi. - Thầy giáo chầm chậm giải thích - Đó không phải là điều tôi muốn nói, cái chân giá trị ở đây đã dạy chúng ta rằng nếu bạn không đặt những nền tảng lớn lao ở những ngày đầu tiên, sau này bạn sẽ không bao giờ có được chúng. Thế điều gì quan trọng nhất trong cuộc đời các bạn?

Cả lớp nhao nhao: Con cái, vợ chồng, bạn đời, tình bạn, giáo dục, sức khỏe...

Một lý tưởng - Người thầy đáp - Hãy nhớ rằng phải đặt nền tảng vững chắc trước đã, nếu không mãi mãi bạn sẽ không thể có được điều gì. Nếu bạn phải đổ mồ hôi cho những điều quá nhỏ bé, những điều làm tâm hồn bạn nặng thêm, sau đó cứ mãi ôm lấy và sống với những điều ấy thì bạn sẽ không bao giờ có được thời gian để làm một điều khác tốt hơn, hay hơn cho cuộc đời mình.

7 rủi ro phải chấp nhận khi khởi nghiệp

Đối với hầu hết mọi người, cảm giác tự chủ và tự định đoạt số phận của mình xứng đáng với sự rủi ro đó. Tuy nhiên, nếu bạn muốn trở thành một doanh nhân thành đạt thì bạn cần chuẩn bị ứng phó cho mọi rủi ro có thể xảy ra.

Dưới đây là 7 dạng rủi ro mà mọi doanh nhân đều phải chấp nhận, từ giai đoạn ấp ủ ý tưởng đến khi phát triển kinh doanh:

1. Không còn tiền lương cố định

Trước khi bạn bắt đầu cuộc chơi mạo hiểm trong giới kinh doanh, bạn sẽ phải nói tạm biệt với công việc hiện tại, và trong vài trường hợp là cả sự nghiệp đang phát triển của mình. Một vài cá nhân có thể có trước kế hoạch dự phòng – quay trở lại với công việc làm thuê trong trường hợp kinh doanh thất bại.

Tuy nhiên, đối với những người mới khởi nghiệp, sự lựa chọn này luôn tiềm ẩn rủi ro cao. Vì khi bắt đầu kinh doanh, không gì có thể đảm bảo là thu nhập cá nhân của bạn, đặc biệt trong vài tháng hoặc thậm chí vài năm đầu tiên thành lập công ty, sẽ có và ổn định. Trong khi đó, bạn cũng sẽ có nhiều việc phải xử lý đến mức không có thời gian để làm thêm một công việc nào khác.

2. Hy sinh quỹ tài chính cá nhân

Trước khi kêu gọi được sự hỗ trợ tài chính từ các quỹ đầu tư mạo hiểm, các nguồn vốn cho vay ưu đãi của chính phủ hoặc chiến dịch gây quỹ cộng đồng, phần đông các doanh nhân khi khởi nghiệp phải sử dụng chính tiền túi của mình.

Và rủi ro bạn phải chấp nhận là sẽ đánh mất toàn bộ số tiền tích lũy đó.

3. Mất kiểm soát dòng tiền

Trong năm đầu tiên, ngay cả khi bạn có nguồn tài chính ổn định thì việc kiểm soát dòng tiền cũng rất khó khăn và căng thẳng.

Bên cạnh tài chính để kinh doanh, bạn vẫn phải chi trả cho những nhu cầu hằng ngày. Số tiền chi ra sẽ nhiều hơn nguồn tiền thu vào. Vì vậy, bạn cần hết sức chặt chẽ trong kiểm soát chi tiêu hàng tuần.

7 rủi ro phải chấp nhận khi khởi nghiệp

4. Ngộ nhận nhu cầu thị trường

Bất kể thực hiện bao nhiêu nghiên cứu, kiểm tra thì bạn cũng không ước đoán chính xác được nhu cầu của thị trường đối với sản phẩm/dịch vụ bạn cung cấp. Nhu cầu thị trường lại thay đổi liên tục nên luôn xuất hiện một bong bóng rủi ro trong kế hoạch kinh doanh của bạn.

Những cá nhân mới khởi nghiệp không nhiều kinh nghiệm thường đánh giá quá cao mức độ yêu thích của thị trường đối với sản phẩm/dịch vụ mà mình cung cấp. Vì vậy, bạn cần hết sức thận trọng và tỉnh táo, nếu không toàn bộ kế hoạch kinh doanh sẽ thất bại nặng nề.

5. Phụ thuộc vào cộng sự

Khi bạn lần đầu khởi nghiệp, bạn không có một đội ngũ nhân viên hoàn hảo để hỗ trợ kinh doanh. Thay vào đó, bạn sẽ có một nhóm nhỏ, gắn chặt vào nhau trong nỗ lực làm việc không mệt mỏi để đưa công việc kinh doanh đi lên.

Tình huống này buộc bạn phải đặt hết lòng tin của mình vào khả năng của các cộng sự. Rủi ro sẽ đến khi những cá nhân này từ bỏ hoặc làm việc không đúng thời hạn.

6. Áp lực thời gian

Các nhà đầu tư luôn nóng lòng muốn biết tiến trình phát triển sản phẩm. Vì vậy, hầu hết các doanh nhân trẻ đều tập trung sức lực cho công việc với mong muốn có thể đạt được nhiều mục tiêu cùng một lúc.

Áp lực thời gian sẽ đè nặng lên vai bạn. Điều này dễ dẫn đến khả năng bạn sẽ đưa ra những quyết định trong tình trạng căng thẳng, mệt mỏi.

7. Không còn thời gian cho cá nhân

Khi khởi nghiệp, bạn sẽ dành gần như toàn bộ thời gian để làm việc. Thời gian rảnh còn lại thì bạn lại tiếp tục lo lắng về những điều chưa làm, sắp làm hoặc đã làm không tốt. Bạn sẽ bị mất ngủ, cắt giảm thời gian của những thú vui riêng.

Những trải nghiệm công việc lúc này sẽ gây stress nhiều hơn thường lệ.

Thành quả khi kinh doanh tất nhiên là xứng đáng với những rủi ro này. Tuy nhiên bạn cần phải chuẩn bị sẵn tâm lý để điều chỉnh lối sống theo một cách hoàn toàn khác.

Những rủi ro này liệt kê ra không nhằm để đe dọa bạn từ bỏ kinh doanh. Một khi đã khởi nghiệp thì chắc chắn phải chấp nhận mạo hiểm. Tuy nhiên nếu biết trước, bạn sẽ có thể chuẩn bị ứng phó một cách tốt hơn.

Theo Lâm Nghi-DNSG

NHỮNG ĐIỀU KHÔNG NÊN LÀM TRONG THÁNG CÔ HỒN (T7 âm)

Sau đây là những điều không nên làm trong tháng cô hồn (tháng 7 âm lịch). Mời cả nhà cùng xem 18 điều cấm sau nhé. 

nhung dieu khong nen lam trong thang co hon

1. Không treo chuông gió ở đầu giường vì tiếng chuông sẽ thu hút sự chú ý của ma quỷ, khi ngủ sẽ dễ bị chúng xâm nhập quấy phá.

2. Người yếu bóng vía không nên đi chơi đêm vào ngày này, nếu không sẽ dễ gặp điều không may.

3. Không được nhổ lông chân vào ngày này, vì dân gian cho rằng “Một sợi lông chân quản ba con quỷ”, người càng có nhiều lông chân thì ma quỷ càng ít dám đến gần.

4. Không tùy tiện đốt giấy, vàng mã vì như vậy sẽ khiến ma quỷ bu đến.

5. Không ăn vụng đồ cúng, vì đó là đồ dành cho ma quỷ, nếu chưa cúng và cầu xin mà lấy ăn sẽ rước tai hoạ vào mình.

6. Không phơi quần áo vào ban đêm, vì ma quỷ trông thấy sẽ “mượn” và để lại “quỷ khí” trong các quần áo ấy.
7. Những người khi đi chơi đêm không được réo gọi tên nhau, nếu không ma quỷ sẽ ghi nhớ tên người được gọi, đó là điềm xấu.

8. Không nên bơi lội, vì ma quỷ sẽ cùng đùa với bạn, nếu không cẩn thận, bạn sẽ bị chúng làm trặc trẹo chân.

9. Không hù doạ người khác khiến họ giật mình “hồn bay phách lạc” dễ bị ma quỷ xâm nhập.

10. Cây đa trước nhà là nơi hội tụ âm khí, ma quỷ rất thích những chỗ như vậy, cho nên kỵ đứng, ngồi, nằm, trốn… ở đó.

11. Không nên thức quá khuya, vì như vậy tinh thần sẽ hao tổn suy nhược, dễ nhiễm “quỷ khí”.

12. Nơi góc tường xó tối là những chỗ ma quỷ thường tụ tập nghỉ ngơi, không nên đến gần những chỗ ấy.

13. Không nhặt tiền bạc rơi vãi trên đường, vì có thể đó là tiền người ta cúng mua chuộc bọn quỷ đầu trâu mặt ngựa, nếu người nào phạm kỵ, sẽ gặp tai hoạ không chừng.

14. Khi đi đến qua những nơi vắng vẻ, không ngoái cổ quay đầu nhìn lại phía sau, dù có cảm giác “hình như” có người đang đi theo mình hoặc gọi tên mình. Vì đó có thể do ma quỷ trêu chọc.

15. Khi lên giường ngủ không để mũi dép hướng về phía giường, nếu không ma quỷ nhìn thấy sẽ đoán rằng có người sống đang nằm trên giường và chúng sẽ lên giường ngủ chung với bạn.

16. Không cắm đũa đứng giữa bát cơm, vì đó là hình thức cúng tế, cũng giống như kiểu thắp hương, dễ dẫn dụ ma quỷ vào nhà ăn chung.

17. Không nên ở một mình trong thời gian này, nếu không sẽ dễ bị ma quỷ dẫn dắt hoặc quấy phá.

18. Không chụp ảnh vào ban đêm, bởi ma quỷ luôn lảng vảng chung quanh đó sẽ “vô hình” vào ảnh chung với người sống, đó là điều không tốt.

Bài học cuộc sống sưu tầm và tổng hợp

CHIẾC RÌU CỦA CHÀNG TRAI TRẺ


Chàng trai trẻ đến gặp quản đốc của một nhóm thợ đốn gỗ để xin việc. Người quản đốc chỉ vào một cái cây to và bảo anh ta đốn thử xem hết bao nhiêu lâu. Chàng trai đã không mất nhiều thời gian để đốn đổ cái cây một cách rất điêu nghệ. Rất ấn tượng trước tay nghề khéo léo của anh, người quản đốc quyết định nhận anh vào làm việc ” Tốt lắm hãy bắt đầu vào thứ 2 tới”.
Thứ hai, thứ ba, rồi thứ 4 qua đi, ngày ngày chàng trai đều làm việc chăm chỉ. Đến chiều ngày thứ 5, bỗng quản đốc tới và cho chàng trai xem bảng xếp hạng ” Chàng trai, năng suất làm việc của cậu đã tụt lùi so với những người khác. Tổng kết từ đầu tuần cho thấy cậu đã rơi từ vị trí đứng đầu hôm thứ 2 xuống vị trí bét bảng cho tới hết ngày hôm nay”

Chàng trai trẻ bất bình lên tiếng: ” Nhưng tôi đã rất chăm chỉ, tôi luôn là người đến đầu tiên và là người ra về cuối cùng, tôi thậm chí còn không có thời gian uống nước nữa”. Người quản đốc gật đầu nói” phải công nhận là cậu rất chăm chỉ, Nhưng bao lâu rồi cậu chưa mài chiếc rìu của mình?”
Chàng trai thật thà thừa nhận: ” Từ đầu tuần tới giờ thì chưa lần nào. Tôi mãi làm việc quá nên không có thời gian mài rìu”.

Cuộc sống của chúng ta cũng như vậy đấy. Chăm chỉ không có gì là xấu, nhưng đôi khi chúng ta cần có một khoảng ngừng để ” mài sắc” và làm mới bản thân. Bỏ qua những thời gian nghỉ ngơi thư giãn đó, chúng ta sẽ nhanh chóng bị cùn đi và mất dần khả năng làm việc hiệu quả của mình.

Cố gắng rèn luyện không ngừng nhé.

-Sưu tầm-

WARREN BUFETT: “HÃY QUÊN TIỀN LƯƠNG ĐI”

 “Nhà tiên tri xứ Omaha” Warren Buffett vừa tham gia chương trình “Office Hours” của Levo League với vai trò là một người cố vấn dày dặn kinh nghiệm. Levo League là một công ty hoạt động trong lĩnh vực tư vấn nghề nghiệp và do đó buổi nói chuyện của Buffett xoay quanh những bí quyết để có một sự nghiệp thành công.

Tờ Business Insider điểm lại một vài điểm mấu chốt trong cuộc phỏng vấn của Buffett:

1. Hãy tìm kiếm niềm đam mê của bạn


“Đừng bao giờ từ bỏ việc tìm kiếm công việc mà bạn thực sự đam mê”, Buffett nói. “Hãy cố gắng tìm một công việc mà bạn sẽ chọn nếu như bạn đã độc lập về tài chính …. Hãy quên tiền lương đi, không có gì tuyệt vời hơn nếu như được làm công việc yêu thích với những người mà bạn thực sự yêu quý”.

2. Thần tượng của bạn là ai

“Nói cho tôi biết ai là người mà bạn ngưỡng mộ, tôi sẽ biết được bạn trở thành người như thế nào trong tương lai. Người anh hùng của cuộc đời bạn đóng vai trò rất quan trọng”.

Buffett cho rằng ông rất may mắn khi có nhiều thần tượng để học tập và họ đã không làm ông thất vọng.

3. Học cách giao tiếp hiệu quả

Buffett tiết lộ khi ông theo học MBA tại Đại học Columbia, ông rất sợ việc nói trước đám đông. Ông cũng đã đăng kí tham gia khóa học tại Dale Carnegie nhưng lại thay đổi vào phút cuối. Sau khi tốt nghiệp, Buffett lại nhìn thấy quảng cáo của khóa học này và quyết định sẽ tham gia.

Buffett cho rằng khóa học này đã tạo nên những thay đổi lớn trong cuộc đời của ông.

4. Phát triển các thói quen lành mạnh bằng cách học tập người khác


Buffett chia sẻ: Hãy chọn người có thói quen đúng đắn, nhìn vào những phẩm chất mà bạn ngưỡng mộ ở người khác và tự hỏi tại sao bạn không thể có những phẩm chất ấy. Chính bản thân bạn là người quyết định bạn có những phẩm chất ấy hay không. Và, sự thực là, bạn có thể có mọi thứ.

5. Học cách nói “không”

“Bạn sẽ không thể kiểm soát được thời gian, trừ khi có thể nói “không”. Bạn không thể để cho người khác “lên lịch” cho cuộc sống của bạn.

6. Đừng làm việc với người không trả công xứng đáng cho bạn


Buffett cho biết ông rất ít khi thương lượng với mọi người về tiền lương. Nếu ông là một người phụ nữ và cảm thấy bản thân được trả lương thấp hơn so với ai đó có năng lực tương đương, ông sẽ rất lưu tâm đến điều này và không muốn tiếp tục công việc.

“Nếu ai đó đối xử với bạn không công bằng trong việc trả lương, bạn có thể bị đối xử không công bằng trong hàng trăm vấn đề khácA
.

7. Học mọi thứ có thể về ngành của bạn

Buffett tiết lộ ông giành ra 6 tiếng đồng hồ mỗi ngày để đọc sách bởi ông tin rằng phát triển vốn hiểu biết của bản thân sẽ giúp bạn giải quyết các vấn đề phát sinh trong tương lai.

“Tôi biết rất nhiều về những việc mà mình đang làm khi 20 tuổi. Tôi đã đọc rất nhiều và luôn muốn học hỏi mọi thứ liên quan đến lĩnh vực hoạt động của mình”.

8. Phụ nữ trẻ nên chọn những người cố vấn là nam giới

Buffett cho rằng đây là điều rất quan trọng bởi hiện nay phần lớn lãnh đạo nơi công sở vẫn là nam giới.
-Trích: Những bài học trong sách tâm lý và kinh doanh-

Hàng triệu người bất ngờ vì clip phỏng vấn công việc khó khăn nhất

Một đoạn video về cuộc phỏng vấn của 24 người cho công việc khó nhất thế giới, được đăng tải trên kênh YouTube gần đây đã gây ngạc nhiên cho hàng triệu người xem. Chỉ sau 2 ngày đăng tải, video đã nhận được gần 5 triệu lượt xem.

Đây là một dự án khá mới mẻ và bất ngờ của Mullen cho một khách hàng (sẽ không được tiết lộ, vì sẽ làm mất đi tính bất ngờ của video).

Công ty Rehtom Inc ở Boston đã đăng thông tin tuyển dụng cho vị trí Giám đốc điều hành trên mạng internet và tạp chí. Yêu cầu cần thiết cho công việc này vô cùng khó khăn.
  • Phải đứng gần như tất cả các thời gian.
  • Liên tục di chuyển đôi chân, cúi người và phải có sức bền đặc biệt.
  • Làm việc 135 tiếng đồng hồ cho đến hầu như suốt một tuần.
  • Có bằng cấp trong lĩnh vực y tế, tài chính và ẩm thực là điều kiện cần thiết.
  • Không có kỳ nghỉ vào Lễ tạ ơn, Giáng sinh, năm mới.
  • Khối lượng công việc tăng lên vào các ngày lễ.
  • Mức lương: 0 USD.
Thông tin quảng cáo về công việc này nhận được 2,7 triệu impressions trên một trang web quảng cáo trả tiền (impression là thuật ngữ chỉ số lần xuất hiện của quảng cáo). Tuy nhiên chỉ có 24 người đăng ký ứng tuyển. Họ đã được phỏng vấn qua webcam và hoàn toàn bất ngờ sau khi biết được sự thật đằng sau cuộc phỏng vấn.

Cùng xem video được Một Thế Giới làm phụ đề tiếng Việt để biết vì sao nó lại được lan truyền rộng rãi trên các trang mạng xã hội:



Theo Một Thế Giới

Giao tiếp khôn khéo nơi công sở

Xin chia sẽ với cả nhè 6 cách giao tiếp khôn khéo nơi công sở sau:

1. Không nên gió chiều nào che chiều ấy mà cần phải học cách nói lời của chính mình:

Sếp luôn trọng dụng và quý những nhân viên có đầu óc, có suy nghĩ riêng , có tính cách , tư duy tốt . Nếu như bạn là người mà người khác nói gì thì mình nói nấy thì bạn dễ bị mọi người quên mất sự tồn tại của bạn và địa vị của bạn ở trong cơ quan cũng chẳng cao cả gì. Có đầu óc thì dù chức vụ của bạn ở trong cơ quan như thế nào, bạn cũng cần phải biết nói lên tiếng nói của mình, nên dũng cảm nói lên cách suy nghĩ của riêng mình.

2. Có gì thì bình tĩnh nói, tránh biến cuộc nói chuyện thành cuộc thi hùng biện:

Bạn cần sống hòa bình, gần gũi với mọi người trong cơ quan, nói năng phải nhẹ nhàng, nhất là phải có trên dưới rõ ràng, không được nói theo kiểu ra lệnh. Tuy là đôi khi ý kiến của mọi người khác nhau, bạn có ý kiến thì vẫn có thể bảo lưu được, nếu không vi phạm nguyên tắc thì không nhất thiết phải bảo vệ sống còn. Nếu như bạn chỉ thích nói và bắt mọi người nghe thì e rằng đồng nghiệp sẽ dần rời xa bạn.

cach giao tiep khon kheo noi cong so


3. Nói năng cũng phải biết giữ chừng mực, điều quan trọng là phải nói đâu ra đấy:

Thái độ nói năng bất chấp tất cả; ngôn ngữ cơ thể lịch sự; ăn nói hài hước… đó đều thuộc phạm trù nghệ thuật giao tiếp . Tất nhiên, điều quan trọng là bạn phải có lòng tự tin, biết được nghệ thuật nói năng. Như vậy bạn sẽ càng tự tin hơn, ăn nói hấp dẫn hơn.

4. Đừng có khoe khoang mình ở cơ quan:

Nếu bạn là người rất giỏi chuyên môn, nếu bạn được sếp trọng dụng thì những điều này có trở thành vốn khoe khoang của bạn hay không? Dù bạn có giỏi giang đến đâu thì bạn cũng cần phải hết sức cẩn thận khi ở cơ quan , tỏ ra khiêm tốn , nhất là những phạm trù học hỏi liên tục như học marketing , học kinh doanh , chiến lược kinh doanh …

5. Cơ quan là nơi làm việc chứ không phải là chốn để tâm sự:

Có rất nhiều người thích tâm sự ở cơ quan. Dù làm như vậy khiến nhiều người xích lại gần nhau hơn, thân thiện hơn, nhưng kết quả điều tra của các nhà tâm lý cho biết: chỉ có 1% người biết giữ bí mật mà thôi.

Sưu tầm

[BÀI HỌC CUỘC SỐNG] 5 cách để trở nên tự tin

Người ta thường nói: Tự tin là dành được 50% thành công, vì thế, tự tin là điều hết sức cần thiết để mỗi con người có thể dành được thành công trong cuộc sống, sự nghiệp... Có thể nói, tự tin có nghĩa là chúng ta tin tưởng vào chính bản thân mình, tin vào sự lựa chọn của chính mình, hài lòng với những thành quả và mối quan hệ mình đạt được. 

Sau đây là 5 cách để bạn có thể tự tin hơn trong mọi tình huống:


1. Hãy vận động: 

Bạn nên chịu khó thả bộ. Bạn cũng có thể đạp xe và làm việc cho đến khi toát mồ hôi. Tập các bài tập cho não và phổi, điều này sẽ làm tăng sức mạnh thể lực, xóa bỏ mọi nỗi tức giận và khó chịu. Bạn sẽ cảm thấy mình dồi dào sinh lực, làm việc hiệu quả tự tin. Không có gì tuyệt vời hơn khi thấy bạn trong dáng vẻ nhanh nhẹn, khỏe mạnh hồng hào. Hãy ra khỏi ghế ngồi và tỏ ra năng động, mạnh mẽ.

2. Hãy quan tâm đến hình thức: 

Mọi người thường để ý đến điều này đầu tiên. Những gì bạn mặc đều thể hiện tính cách, sở thích, phong thái của bạn. Nếu bạn ăn mặc kệch cỡm, không thích hợp, đồng nghiệp sẽ đánh giá thấp bạn. Khi bạn để ý đến cách ăn mặc, bạn nên tự hỏi mình muốn mọi người hiểu mình là người như thế nào? mình muốn gây ấn tượng với những người nào? Chúng ta đang đề cập đến văn hóa thời trang hay chỉ là nhiều bộ quần áo kiểu cách; chúng ta đang muốn nói đến tính hiệu quả, sự phù hợp trong môi trường nhất định.

- Vậy các bạn nên lưu tâm đến 4 nhân tố sau:

+ Sự phù hợp: Dù bạn là ai thì bạn nên nhớ là cách ăn mặc của bạn cần phải luôn phù hợp với môi trường hoạt động.

+ Sạch sẽ: Hãy thận trọng với những loại máy giặt vì chúng có thể làm hỏng quần áo của bạn mà không biết. Hãy chú ý đến sự sạch sẽ gọn gàng, tránh quần áo tuột chỉ, hay quên cài cúc...

+ Giầy dép: Nên nhớ rằng mọi người đều rất để ý đến giày dép vì một lẽ họ hay nhìn xuống và hay lo lắng. Vậy bạn hãy luôn giữ cho đôi giày của mình sáng bóng, sạch sẽ.

+ Hãy luôn mỉm cười: Nụ cười tươi bừng sáng trên khuôn mặt sẽ làm cho chính bạn dễ chịu và làm cho người khác thoải mái, vui vẻ.

3. Hít thở: 

Cần phải biết giữ gìn và tự kìm nén, nín thở khi cần thiết. Hãy học cách hít thở sâu, điều này cần thiết để giúp bạn bình tĩnh, kiềm chế những cơn nóng giận. Hít thật sâu trong lồng ngực, đây là cái thở từ dạ dày.

4. Sống nguyên tắc: 

Giữ vững quan điểm của mình. Hãy đúng giờ và biết lo lắng đến trách nhiệm hiện tại. Không theo đuổi một mục đích không rõ ràng mà phải biết nhận thức và nắm cơ hội. Nhớ rằng mọi nguyên tắc đều có tác động rất lớn với các quan hệ nghề nghiệp (chuyên môn) cũng như các quan hệ cá nhân của bạn.

5. Cho và nhận: 

Hãy cho những gì bạn muốn nhận. Nếu bạn muốn được tôn trọng và yêu quý, hãy tôn trọng và yêu quý mọi người. Nếu bạn muốn thành công thì hãy giúp người khác thành công. Nếu bạn muốn vui vẻ hơn hãy cứ vui vẻ đi, hãy mở lòng mình, hãy tự công nhận những thành công của mình, hãy tự tạo ra niềm vui để tự tận hưởng niềm vui ấy. Bạn hãy luôn tự nhủ về công việc những việc này thật sẽ chẳng có gì là không thể làm được.

Những người tự tin nhất là những người sống đơn giản. Họ luôn làm cho cuộc sống có ý nghĩa.

Sưu tầm

BÍ QUYẾT “HÓA GIẢI” NHỮNG CÂU HỎI PHỎNG VẤN KHÓ

Trong các buổi phỏng vấn, ngoại trừ những người có kinh nghiệm phỏng vấn “kỳ cựu” thì hầu hết ứng viên đều bị tình trạng tim đập như trống, toát mồ hôi hột hay thậm chí nói lắp. Nhiều ứng viên đã than rằng mình bị “quay” bởi những câu hỏi phỏng vấn quá khó! Quả thật, câu hỏi phỏng vấn khó là một trở ngại đối với rất nhiều ứng viên. Tuy nhiên, nếu muốn chinh phục được nhà tuyển dụng (NTD) và có được công việc mong muốn thì không còn cách nào khác là bạn phải “hóa giải” được những câu hỏi phỏng vấn khó. Làm sao để vượt qua ngọn núi “hiểm trở” đó?

Bạn đã từng nghe câu hỏi này bao giờ chưa: “Tại sao nắp cống (manhole cover) lại có hình tròn mà không phải hình vuông hay hình chữ nhật?” Đây là một câu hỏi phỏng vấn tuyển dụng khó điển hình của Microsoft. Nhìn chung, có thể thấy câu hỏi phỏng vấn tuyển dụng khó đòi hỏi ứng viên phải nhanh nhạy và sắc sảo. Tuy nhiên dễ hay khó là một khái niệm tương đối vì một câu hỏi dễ với người này có thể là quá khó đối với người khác.
Tin vui cho bạn đây: khi đặt ra những câu hỏi phỏng vấn khó, hầu hết NTD không có ý gây khó dễ cho ứng viên. Mục đích của họ chỉ là muốn biết xem ứng viên có kỹ năng và kinh nghiệm thật sự phù hợp với công việc hay không, rằng ứng viên có khả năng chịu được áp lực công việc hay không… Chính vì thế, chỉ cần bạn chuẩn bị tốt là có thể hóa giải được phần lớn câu hỏi “khó” của NTD:

Trước buổi phỏng vấn:

Bạn nên chuẩn bị câu trả lời cho những câu hỏi “gai góc” mà NTD có thể hỏi. Muốn làm được điều này, bạn cần xác định rõ mục tiêu nghề nghiệp, kỹ năng, kinh nghiệm, điểm mạnh và điểm yếu của mình, mức lương mong muốn … Đồng thời, bạn nên truy cập vào trang chủ của công ty tuyển dụng để tìm hiểu về ngành nghề kinh doanh, sản phẩm, các thành công mà công ty đã đạt được … Những thông tin này sẽ giúp bạn không rơi vào tình huống “dở khóc dở cười” như anh Đăng, một nhân viên kinh doanh, đã gặp phải khi đến phỏng vấn ở một công ty CNTT. Do không tìm hiểu về công ty từ trước nên khi NTD hỏi: “Anh đánh giá cao sản phẩm X của chúng tôi ở điểm nào?”, anh Đăng lại mô tả những tính năng của sản phẩm Y - một sản phẩm khác của công ty! Sau đó, bạn có thể nhờ một người bạn đóng vai NTD rồi tập trả lời phỏng vấn cho đến khi cảm thấy hoàn toàn tự tin.

Trong lúc phỏng vấn:

Bạn nên lắng nghe thật kỹ câu hỏi của NTD. Nếu gặp câu hỏi khó “trật tủ”, bạn hãy hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh rồi suy nghĩ cách trả lời. Thông thường, với những câu hỏi khó, NTD sẽ coi trọng cách ứng viên lập luận để trả lời hơn là nội dung của câu trả lời. Vì thế, bạn cứ trả lời theo cách bạn cho là hợp lý nhất. Chẳng hạn khi gặp câu hỏi “Làm thế nào để không bị máy quay sinh tố cắt nếu bạn đột nhiên bị biến thành nhỏ xíu và rơi vào trong máy?”, bạn có thể trả lời “Tôi sẽ bám vào thành máy, gần cánh quạt vì nơi nguy hiểm nhất cũng là nơi an toàn nhất”.

Tuy nhiên, trong phần lớn trường hợp, NTD sẽ đánh giá cao các câu trả lời đi thẳng vào vấn đề và chân thật. Nhiều ứng viên trả lời như được “lập trình” từ trước nên khi NTD hỏi cặn kẽ hơn, họ bị lúng túng ngay. Chị Linh Lan, Trưởng Phòng Nhân sự của AIG Life Việt Nam, cho biết chị đã từng gặp một ứng viên cho rằng mình có những điểm mạnh như là dễ dàng thích nghi với sự thay đổi, luôn tìm tòi, học hỏi và sáng tạo. Tuy nhiên, khi chị yêu cầu người này cho ví dụ cụ thể về khả năng ấy được thể hiện trong công việc thì anh ta lại lúng túng và trả lời: “Tôi không nhớ rõ!”. Trả lời như thế thì ứng viên chắc chắn sẽ “mất điểm” trong mắt NTD.


Sau buổi phỏng vấn:

Bạn nên ghi lại những câu hỏi bạn không trả lời được hoặc trả lời không tốt để dành nghiên cứu. Lỡ như lần phỏng vấn này không đạt thì chúng sẽ hữu ích cho bạn trong những lần sau. Bên cạnh đó, hãy gửi NTD một lá thư cám ơn (Thank you letter), trong đó bày tỏ sự cảm kích của bạn về buổi phỏng vấn và khẳng định lần nữa bạn rất muốn có công việc này. Lá thư này không thể cứu vãn được một cuộc phỏng vấn quá tệ nhưng có thể giúp bạn gây được ấn tượng tốt với NTD. Biết đâu sao này họ lại có cơ hội việc làm khác dành cho bạn!

Điều đáng sợ nhất đối với NTD chính là tuyển không đúng người cho công việc. Vì vậy, nếu NTD có dành những câu hỏi đầy thử thách cho ứng viên để kiểm tra khả năng xử lý vấn đề hay chịu đựng áp lực của họ thì cũng là chuyện bình thường. Chỉ cần bạn chuẩn bị thật chu đáo, giữ bình tĩnh, trả lời tự tin và đi thẳng vào vấn đề, thể hiện hết kỹ năng và sự đam mê công việc của mình thì phỏng vấn tuyển dụng sẽ không còn là ngọn núi “hiểm trở” đối với bạn nữa!

Sưu tầm

QUẢN LÝ THỜI GIAN – 7 SAI LẦM CẦN TRÁNH

Quản lý thời gian thiếu hiệu quả có thể dẫn đến stress và mất cân bằng trong công việc lẫn cuộc sống. Để cải thiện kỹ năng này, bạn cần khắc phục 7 sai lầm thường gặp trong quản lý thời gian. Khi thật sự kiểm soát được thời gian, những căng thẳng áp lực sẽ giảm bớt và hiệu suất công việc chắc chắn được cải thiện. Khi đó, bạn có thể dành nhiều thời gian cho những ý tưởng mới hứa hẹn đem lại những bước tiến mới trong sự nghiệp. Nói một cách ngắn gọn, bạn sẽ hạnh phúc và thành công hơn với công việc của mình.

Sai lầm thứ 1: Không đặt mục tiêu cho bản thân

Đặt mục tiêu cho bản thân rất quan trọng để bạn quản lý thời gian hiệu quả, vì những mục tiêu giúp bạn định hướng rõ ràng cho con đường sự nghiệp. Khi đã biết rõ nơi muốn đến, bạn có thể chủ động cho những việc cần ưu tiên. Việc lập mục tiêu cũng giúp bạn quyết định đâu là việc đáng để dành thời gian và đâu là những thứ chỉ gây xao lãng. Hãy nhớ đặt mục tiêu theo quy tắc SMART: Specific – Cụ thể, Measurable – Đo lường được, Attainable – Khả thi, Relevant – Phù hợp, và Time-bound – Có thời hạn xác định.


Sai lầm thứ 2: Không lên danh sách những việc cần làm

Đã bao giờ bạn quên không làm một việc quan trọng nào đó? Nếu đúng thế, có lẽ bạn đã không sử dụng một To-Do List – danh sách những việc cần làm – để kiểm soát công việc. Để lập To-Do List, hãy viết ra tất cả những việc bạn cần phải hoàn tất trong ngày. Đối với những dự án có khối lượng công việc lớn, hãy chia nhỏ theo từng giai đoạn. Danh sách càng chi tiết, bạn càng dễ quản lý, không bỏ sót việc nào và không cảm thấy nặng nề với những công việc lớn. Ví dụ: thay vì viết “Lập kế hoạch bán hàng cho quý 4”, bạn nên viết chi tiết như “Xem lại danh sách khách hàng” “Đánh giá tình hình doanh số”…  Sau khi đã có danh sách, bạn có thể dùng hệ thống ký hiệu từ A-D: A cho những việc có độ ưu tiên cao còn D cho những việc không cần nhiều ưu tiên.

Sai lầm thứ 3: Không dành quyền ưu tiên

Bí quyết để sử dụng To-Do List hiệu quả nằm ở việc xác định mức độ ưu tiên công việc. Đôi khi thật khó để quyết định nên ưu tiên việc nào, nhất là khi bạn phải đương đầu với hàng loạt công việc cùng một lúc và việc nào cũng gấp.

Quản lý thời gian hiệu quả và đạt được những điều bạn muốn đồng nghĩa với việc dành thời gian cho những việc thật sự quan trọng chứ không chỉ đơn thuần là cấp bách. Hiểu rõ sự khác biệt giữa quan việc quan trọng và việc cấp bách sẽ giúp bạn xác định được việc nào cần ưu tiên:

•    Những việc quan trọng đem đến những kết quả giúp bạn đạt được muc tiêu của mình.
•    Những việc cấp bách đòi hỏi sự lưu tâm tức thời và thường đi kèm với việc đạt được mục tiêu của một ai đó khác.

Sai lầm thứ 4: Không thể kiểm soát những yếu tố gây xao lãng

Sự phân tâm có thể tiêu tốn của chúng ta đến hai giờ đồng hồ mỗi ngày. Đó có thể là những email không liên quan đến công việc, chat, đồng nghiệp cần tâm sự…

Hãy giảm thiểu những yếu tố gây xao lãng này! Ví dụ, hãy cương quyết tắt các cửa sổ IM chat khi bạn cần tập trung, và nếu ai đó đang làm bạn xao lãng, đừng ngại nói với họ điều đó. Bạn cũng cần học cách nâng cao khả năng tập trung, bắt đầu bằng một bữa sáng đầy đủ dinh dưỡng và uống thật nhiều nước trong ngày. Đừng ôm đồm quá nhiều việc một lúc, đóng cửa phòng lại và nghe một chút âm nhạc nếu điều này giúp bạn thấy tập trung.

Sai lầm thứ 5: Ôm đồm quá nhiều việc

Bạn có phải là người khó nói “không” với người khác? Nếu đúng thế, hẳn bạn đang đối mặt với cả núi những dự án và cam kết. Chính điều này khiến bạn giảm hiệu suất làm việc, stress và suy sụp tinh thần. Trước khi nhận một công việc, bạn hãy tự đặt cho mình một vài câu hỏi quan trọng sau:

•    Yêu cầu công việc có đúng với mục tiêu và mục đích làm việc của tôi không?
•    Tôi có phải là người làm việc này tốt nhất không?
•    Tôi có thời gian để làm việc này không?

Nếu câu trả lời của bạn là “không” cho 3 câu hỏi nào nêu trên, tốt nhất bạn cũng nên nói “không” với công việc ấy. Mặt khác, sẽ thiếu chuyên nghiệp nếu từ chối một công việc chỉ vì bạn không muốn làm, bạn không hiểu phải làm thế nào, công việc này tốn nhiều thời gian của bạn, hay công việc thật rối rắm và phức tạp. Vì vậy, 3 câu hỏi trên sẽ giúp bạn đưa ra lý do hợp lý để từ chối.

Sai lầm thứ 6: Làm nhiều việc cùng lúc

Để hoàn thành nhanh khối lượng công việc, bạn Hoa thường vừa viết email vừa trò chuyện điện thoại với khách hàng. Hoa nghĩ rằng mình đã sử dụng thời gian hiệu quả, sự thật là khi làm nhiều việc cùng một lúc, bạn sẽ phải mất thêm 20-40% khoảng thời gian cần thiết để hoàn tất so với khi làm tuần tự từng việc một. Kết quả là Hoa không làm tốt cả hai việc – email thì đầy những lỗi sai còn khách hàng rất phật ý vì sự kém tập trung của Hoa.
Vì thế, tốt nhất bạn nên tập trung giải quyết từng việc một. Như thế, bạn sẽ làm việc hiệu quả hơn với chất lượng công việc tốt hơn.

Sai lầm thứ 7: Không dành vài phút giải lao 

Bạn nghĩ rằng sẽ thật hay nếu mình có thể làm việc liên tục 8-10 giờ đồng hồ không ngừng nghỉ, nhất là khi đang cận kề với deadline. Tuy nhiên, không ai có thể tập trung làm việc với năng suất cao mà không dành cho bộ não của mình đôi chút thời gian để nghỉ ngơi và nạp năng lượng.

Vì vậy, bạn đừng bỏ qua những phút giải lao và cho đó là “lãng phí thời gian”. Giờ giải lao đem lại cho bạn thời gian nghỉ ngơi quý giá, nhờ đó bạn có thể tư duy sáng tạo hơn và làm việc hiệu quả hơn. Bạn có thể đi dạo nhanh một vòng, pha một tách cà phê, hay chỉ đơn giản là ngồi tại bàn làm việc mà không làm gì cả. Hãy cố gắng thu xếp giải lao khoảng 5 phút sau mỗi 1-2 giờ làm việc. Và cũng đừng quên tự cho mình quỹ thời gian rộng rãi để ăn trưa và nghỉ ngơi.

Hãy thử áp dụng những cách trên, bạn sẽ thấy những thay đổi rõ rệt trong công việc, giảm stress, tăng hiệu suất, thăng chức, tăng lương! Chúc bạn thành công.

Sưu tầm & tổng hợp

10 điều tuổi trẻ thường lãng phí

Trong hành trình tạo dựng một cuộc đời có ý nghĩa, nếu bạn lỡ coi thường một trong 10 điều thiết yếu dưới đây, coi như bạn đã tự đánh mất một phần nhựa sống của chính mình.

Sức khoẻ: Lúc còn trẻ, người ta thường ỷ lại vào sức sống tràn trề đang có. Họ làm việc như điên, vui chơi thâu đêm, ăn uống không điều độ…. Cứ như thế, cơ thể mệt mỏi và lão hoá nhanh. Khi về già, cố níu kéo sức khoẻ thì đã muộn.


Thời gian: Mỗi thời khắc “vàng ngọc” qua đi là không bao giờ lấy lại được. Vậy mà không hiếm kẻ ném 8 giờ làm việc qua cửa sổ. Mỗi ngày, hãy nhìn lại xem mình đã làm được điều gì. Nếu câu trả lời là “không”, hãy xem lại quỹ thời gian của bạn nhé!

Tiền bạc: Nhiều người hễ có tiền là mua sắm, tiêu xài hoang phí trong phút chốc. Đến khi cần một số tiền nhỏ, họ cũng phải đi vay mượn. Những ai không biết tiết kiệm tiền bạc, sẽ không bao giờ sở hữu được một gia tài lớn.



Tuổi trẻ: Là quãng thời gian mà con người có nhiều sức khoẻ và trí tuệ để làm những điều lớn lao. Vậy mà có người đã quên mất điều này. “Trẻ ăn chơi, già hối hận” là lời khuyên dành cho những ai phí hoài tuổi thanh xuân cho những trò vô bổ.

Không đọc sách: Không có sách, lịch sử im lặng, văn chương câm điếc, khoa học tê liệt, tư tưởng và suy xét ứ đọng. Từ sách, bạn có thể khám phá biết bao điều kỳ thú trên khắp thế giới. Thật phí “nửa cuộc đời” cho nhưng ai chưa bao giờ biết đọc sách là gì!

Cơ hội: Cơ hội là điều không dễ dàng đến với chúng ta trong đời. Một cơ may có thể biến bạn thành giám đốc thành đạt hay một tỷ phú lắm tiền. Nếu thờ ơ để vận may vụt khỏi tầm tay, bạn khó có thể tiến về phía trước.


Nhan sắc: Là vũ khí lợi hại nhất của phụ nữ. Có nhan sắc, bạn sẽ tự tin và chiếm được nhiều ưu thế hơn so với người khác. Tuy nhiên, “tuổi thọ” của nhan sắc có hạn. Thật hoang phí khi để sắc đẹp xuống dốc. Hãy chăm sóc mình ngay từ bây giờ.

Sống độc thân: Phụ nữ ngày nay theo trào lưu “chủ nghĩa độc thân”. Thực tế là khi sống một mình, bạn rất cô đơn và dễ cảm thấy thiếu vắng vòng tay yêu thương của chồng con. Bận bịu gia đình chính là một niềm vui. Sống độc thân, bạn đã lãng phí tình cảm đẹp đẽ ấy.


Không đi du lịch: Một vĩ nhân đã từng nói: “Khi đi du lịch về, con người ta lớn thêm và chắc chắn một điều là trái đất phải nhỏ lại”. Vì thế, nếu cho rằng đi du lịch chỉ làm hoang phí thời gian và tiền bạc, bạn hãy nghĩ lại nhé!

Không học tập: Một người luôn biết trau dồi kiến thức sẽ dễ thành công hơn người chỉ biết tự mãn với những gì mình biết. Nếu không học hành, bạn đang lãng phí bộ óc đấy!

ST

Đường cũ – Ta vẫn đi?

“Ngôi nhà 80 tầng” là một câu chuyện rất cũ nhưng luôn tạo ấn tượng mạnh với độc giả, và hôm nay http://baihoccuocsong.com sẽ chia sẻ và cùng bạn đọc rút ra cham ngon cuoc song cho riêng bản thân mình qua câu chuyện này:


Có hai anh em sống trên tầng 80 của một chung cư cao ngất. Một ngày kia về nhà sau giờ làm việc, họ choáng váng nhận ra thang máy của chung cư bị hư. Họ buộc phải leo bộ lên căn hộ của mình.
Ban đầu, họ lưỡng lự, nhưng rồi sức trẻ và sự háo hức “khám phá những tầng nhà mà trước đây chưa bao giờ thấy vì suốt ngày chỉ đứng trong thang máy”. Thế là họ hăm hở leo lên bằng sức trẻ của mình. Đến tầng 20, thở hổn hển và mệt mỏi, họ quyết định để túi xách của mình lại đó và sẽ quay lại lấy vào ngày hôm sau. Khi lên đến tầng 40, người em bắt đầu lầm bầm và sau đó cả hai cãi nhau. Ban đầu chỉ là việc than thở về lựa chọn nơi ở mà không nghĩ đến những chuyện như thế này có thể xảy ra, lâu dần, họ lôi những tật xấu của nhau để phơi bày như chưa bao giờ được nói. Họ vừa tiếp tục những bước chân nặng nề của mình, vừa cãi nhau cho đến tầng 60. Bỗng họ nhận ra rằng mình chỉ còn 20 tầng nữa thôi. Họ quyết định ngừng cãi và tiếp tục leo lên trong sự im lặng và bình an giả tạo. Họ yên lặng leo lên và cuối cùng cũng đến được căn hộ của mình. Đến nơi họ mới phát hiện đã để chìa khóa nhà trong túi xách lúc nãy để lại ở tầng 20.
Câu chuyện giản đơn mang thông điệp gia tri cuoc song không hề đơn giản:
- 20 năm đầu đời là lứa tuổi của sự hồn nhiên, của hy vọng và lạc quan. Chúng ta, không chỉ mang trên vai kỳ vọng và ước mơ cha mẹ, ông bà, người thân, mà cả những hình ảnh tốt đẹp nhất vẫn luôn đâu đó trong mỗi suy nghĩ, giấc ngủ. Xem bộ phim hay về một siêu nhân nào đó, ta cũng mơ một ngày bay trên đôi cách dũng mãnh. Nhìn thấy doanh nhân thành đạt, ta cũng hình dung về một ngày mà ngôi biệt thự, chiếc xe sang không còn xa lạ… Cứ thế, ta bước đi háo hức và chờ đợi để khám phá.
- 20 Tuổi, ta sẽ bắt đầu cho một lựa chọn. Lựa chọn có thể của chính ta, những cũng có thể là của ba mẹ, người thân hoặc một ai đó. Dẫu của ta hay của ai đó, thích hay không thích, ta cũng bắt đầu thực dụng hơn để sống với lựa chọn này. Bỏ lại sau lưng những hoài bão, ước mơ của cái ngày xưa đó, ta vẫn hăm hở để bước tiếp cuộc hành trình.
- 40 tuổi- cột mốc để mỗi chúng ta cảm nhận được giá trị của bản thân mình. Thành công- Chưa thành công- Không thành công đã rõ. Và, như chúng ta thấy ở câu chuyện “Ngôi nhà 80 tầng”, đây là lúc mà sự than phiền, trách móc xảy ra hầu hết với chúng ta. Tìm kiếm những lý do để biện hộ, kiếm những hoàn cảnh để biện minh cho bản thân dường như là thói quen. Và cứ thế, từ cái tuổi 40, ta càu nhàu bước tiếp cuộc đời mình.
- 60 tuổi. Cảm giác bình yên giả tạo che đậy sự bất lực. Và im lặng thường là giải pháp. Có bao giờ bạn thấy những cụ già ngồi bó gối, kể về những ngày xưa trong sự hoài niệm khôn nguôi. Bất lực và chấp nhận để sống tiếp quãng đời còn lại, và dường như, điều đó vẫn chưa là khủng khiếp lắm.
- 80 tuổi- cứ cho cuộc đời mình kết thúc ở đây. Và, hơn bao giờ hết, khi cận kề cái chết, ta mới nhận ra một cách thảng thốt: những gì ý nghĩa nhất với cuộc đời, ta đã bỏ quên ở những năm 20 tuổi.
Bỏ quên, hay chính xách hơn, ta đã không dũng cảm để sống cuộc sống của chính mình. Dường như mỗi chúng ta, ai cũng sống cuộc sống của một ai đó.
Có thể là của cha mẹ: Con phải học trường này, ba mẹ muốn thế. Và vì ba mẹ thương con nên mới làm như thế!
Có thể của người thân: Học và làm cái này mới có thể thành công.
Cũng có thể là của một bộ phim nào đó: Hồng Kông- Hàn Quốc mà ta hâm mộ.
Ai cũng muốn chúng ta như thế này, như thế kia. Có thể là vì lòng tốt, cũng có thể là sự trải nghiệm để họ khẳng định điều đó.
Nhưng, ai sẽ chịu trách nhiệm? Hay chính xách hơn, ai sẽ chịu đựng nếu lỡ cuộc sống không như hình dung và thất bại. Họ có chịu trách nhiệm cho mọi thứ xảy ra với chúng ta không?
Có can tâm không khi không phải chúng ta lựa chọn, nhưng phải chịu đựng kết quả sự lựa chọn?
Và đây là một khảo sát của các nhà Xã hội học.
20% số đông trong chúng ta là những người thụ động. Từ bỏ hy vọng- bàng quan với cuộc sống- bi quan trong suy nghĩ- tiêu cực trong hành động là những từ chính xác để miêu tả về họ. Trì trệ và chịu đựng một cuộc sống khó khăn là hình ảnh dễ thấy nhất.
60% số đông chúng ta bình thường, hãy chính xác hơn, tầm thường: An phận và làng nhàng, cam chịu và dễ chấp nhận,… Những người này cũng có mục tiêu, cũng có những dự tính và sự hăng hái trong cuộc sống. Nhưng tất cả đều không được tập trung hoàn thành. Có nhiều lý do để biện minh, có nhiều nguyên nhân để đổ lỗi, và chấp nhận dừng cuộc chơi với những lý do hết sức quen thuộc: số mình là vậy. Do đó, họ không sẵn sàng để thành công.
20% cuối cùng để nói về những người thành công bằng thái độ tích cực, chủ động. Không ngừng hoàn thiện bản thân để đạt được những điều tốt đẹp hơn. Dám chấp nhận rủi ro để hiểu ràng thành công phải được bắt đầu như thế. Luôn biết mình cần những quyết định ra sao và hành động thế nào để không bỏ lỡ cơ hội. Tóm lại, họ biết sống cuộc sống cuộc mình ý nghĩa nhất.
20-60-20, một dãy số khô khan nhưng gợi nhiều suy nghĩ.
Bạn đang ở đâu trong những con số này? Bạn có hài lòng với vị trí của mình hay không?
Nếu bạn hài lòng, kể cả khi đang ở 20% cuối. Xin cảm ơn và bạn hãy cứ tiếp tục như thế. Cuộc đời là một số phận đã an bài. Trời cho ai nấy hưởng!
Nếu không hài lòng, tất nhiên, kể cả khi bạn đang ở 20% cuối, bạn sẽ làm gì?
Nhiều người đã từng nói: Sẽ nỗ lực hơn, cố gắng hơn, chăm chỉ hơn, đặt mục tiêu rõ ràng hơn,… Sự thật, họ cũng đã hành động như vậy và rồi lại đâu cũng vào đấy: vẫn không cải thiện được vị trí của mình.
Điều gì đã ngăn cản và làm họ thất bại dù đã nỗ lực và cố gắng hơn?
Ấy là vì họ vẫn làm theo cách cũ. Họ đã không THAY ĐỔI.

ST

6 LỜI KHUYÊN HỮU ÍCH TỪ TỈ PHÚ WARREN BUFFETT



VỀ KIẾM TIỀN: Đừng bao giờ phụ thuộc vào một nguồn thu nhập duy nhất. Hãy đầu tư để tạo ra nguồn thứ hai.

VỀ TIÊU TIỀN: Nếu như bạn cứ mua những thứ bạn không cần thì sớm muộn gì bạn cũng phải bán những thứ mình cần.

VỀ TIẾT KIỆM TIỀN: Không nên tiết kiệm những khoản còn lại sau chi tiêu, mà hãy tiêu những khoản còn lại sau khi tiết kiệm.

VỀ MẠO HIỂM: Đừng bao giờ thử độ sâu của dòng sông bằng cả hai chân.

VỀ ĐẦU TƯ: Đừng bao giờ cho hết tất cả số trứng vào một rổ.

VỀ SỰ KÌ VỌNG: Trung thực là một món quà vô cùng đắt giá và đừng mong chờ chúng từ những kẻ rẻ tiền.




Giá trị cuộc sống

Có đôi khi, bạn mải mê sống gấp mà quên đi những điều vốn nhỏ nhặt nhưng lại mang ý nghĩa vô cùng lớn lao…



1. Người phụ nữ quét dọn
Trong tháng thứ hai học tại trường y tá, giáo sư giao cho chúng tôi một bài kiểm tra đột xuất. Là một sinh viên chăm chỉ, tôi dễ dàng giải quyết xong các câu hỏi, nhưng mọi việc không còn suôn sẻ ở câu hỏi cuối cùng: “Em hãy cho biết tên của người phụ nữ vẫn quét dọn trong trường là gì?”. Hẳn đây chỉ là trò đùa cho vui. Tôi đã gặp người phụ nữ đó rất nhiều lần. Cô ấy cao, tóc đen, khoảng chừng 50 tuổi, nhưng ai mà nhớ được tên cô ấy chứ.
Tôi nộp bài và bỏ trống câu hỏi cuối. Trước khi lớp học kết thúc, một sinh viên hỏi giáo sư liệu câu hỏi cuối có được tính vào điểm bài thi hay không. “Hiển nhiên rồi,” giáo sư trả lời.
“Trong sự nghiệp của mình, các bạn sẽ gặp gỡ rất nhiều người. Tất cả họ đều quan trọng. Họ đáng được bạn quan tâm, chú ý, dù cho những gì bạn dành cho họ chỉ là nụ cười và lời chào hỏi”. Tôi sẽ chẳng bao giờ quên bài học đó. Và tôi cũng đã biết được rằng tên người phụ nữ ấy là Dorothy.
2. Bận
Thuở xưa, có một người thợ xẻ tới xin việc tại một xưởng mộc, và anh được nhận vào làm. Lương bổng cũng như các điều kiện làm việc ở đây thật tốt. Vì lẽ đó, người thợ xẻ gỗ xác định, anh phải làm việc hết sức mình. Người chủ xưởng đưa cho anh một cái rìu và chỉ cho anh khu vực làm việc.
Ngày đầu tiên, người thợ xẻ hạ được 18 cây. “Tuyệt quá,” ông chủ xưởng khen ngợi, “Cứ tiếp tục thế nhé!”. Phấn khởi trước lời khen của ông chủ, ngày hôm sau, người thợ xẻ làm việc chăm chỉ hơn, nhưng dù thế, anh cũng chỉ hạ được 15 cây.
Ngày thứ 3, anh làm việc chăm chỉ hơn nữa, nhưng rồi anh cũng chỉ hạ được 10 cây.
Ngày kế ngày trôi qua, số lượng cây anh hạ được ngày một ít đi. “Có lẽ mình đang ngày càng kiệt sức rồi”, người thợ xẻ nghĩ.
Anh tới gặp ông chủ và xin lỗi, anh nói không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Ông chủ xưởng mộc hỏi anh: “Lần gần đây nhất anh mài lại rìu là hôm nào?”. “Mài ư? Tôi chẳng còn thời gian mà mài nữa. Tôi còn mải bận hạ cây mà…”.
Đỗ Dương

KHÓC VÀ CƯỜI

Sẽ thế nào nếu một con người chỉ biết cười mà không biết khóc? Vì người ấy đã chịu quá nhiều nỗi đau…
Có khi khóc là lúc ta cảm thấy buồn khổ, khóc để giải toả cảm xúc.
Có khi khóc là lúc ta quá hạnh phúc, hạnh phúc không diễn tả được bằng lời, chỉ có thể diễn tả bằng nước mắt.
Có khi khóc là đôi khi ta nhận ra những điều nhỏ nhen, bất công, tầm thường của cuộc sống. Ta không khóc cho ta.
Có khi khóc đơn giản chỉ vì những lý do đáng yêu vì hơi cay của hành. Mắt ta khóc mà miệng ta mỉm cười và tự trách mình sao quá ngốc nghếch.


Có khi cười là khi ta thấy yêu đời, muốn cười lên để thông báo cho cuộc đời rằng ta rất lạc quan.
Có khi cười là khóc thầm, ta ngậm nỗi buồn và bật nó thành tiếng cười. Chua chát. Gượng gạo.
Có khi cười là để ta vượt qua nỗi đau mà sống tiếp, ta cười nhưng liệu lòng ta có cười?
Có khi cười là để giải thoát, quên hết phiền muộn và đón chào sự tươi mới. Nụ cười của ngày mai.
Có khi cười vì ta thấy được những điều giản dị mà đẹp đẽ: sự quan tâm, sẻ chia, sự yêu thương… Trái tim đang cười phải không?
Khóc không phải lúc nào cũng buồn, cười không phải lúc nào cũng vui.
Sẽ thế nào nếu một con người chỉ biết cười mà không biết khóc? Vì người ấy đã chịu quá nhiều nỗi đau, hoặc người ấy luôn lạc quan, người ấy có mạnh mẽ.
Sẽ thế nào nếu một con người chỉ biết khóc mà không biết cười? Vì người ấy yếu đuối, vì người đa cảm, vì người ấy không biết thế nào là cười.
Thực ra, cả hai kiểu đều không tốt chút nào. Cuộc sống cần cả nụ cười và nước mắt, vì nó là biểu hiện của cảm xúc.
Chỉ là, sẽ nên cười lúc nào, và nên khóc lúc nào đây?
Sưu tầm

Bài học ý nghĩa từ con lừa

Một ngày nọ, có một con lừa của người nông dân bị rơi xuống đáy giếng. Lừa khóc thảm thương vài giờ đồng hồ xin ông chủ cứu nó. Cuối cùng, người nông dân quyết định rằng con lừa đã quá già và cái giếng cũng cần được lấp đi, ông không cần phải cứu con lừa nữa.


Người nông dân kêu hàng xóm của ông đến và giúp một tay. Họ cầm xẻng và bắt đầu xúc đất đổ xuống giếng. Ban đầu, con lừa biết chuyện gì đang xảy ra và nó lại bắt đầu khóc vì tuyệt vọng. Nhưng sau đó mọi người lại thấy ngạc nhiên vì nó bỗng dưng trở nên im lặng.
Một lúc sau người nông dân nhìn xuống giếng và ông ta phải kinh ngạc vì những gì xảy ra trước mắt. Với mỗi xẻng đất mà người ta hất xuống giếng, con lừa đã làm một việc thật : nó lay người để giũ hết cho đất bùn rơi xuống và tiếp tục bước lên trên.
Với mỗi xúc đất của người ta hất xuống giếng, con lừa lại rung mình và bước một bước lên trên đống đất. Chỉ sau một lúc, mọi người đều kinh ngạc vì con lừa đã lên được đến miệng giếng và vui vẻ thoát ra ngoài.
Bài học:
Cuộc sống có thể hất bùn đất lên bạn, bằng mọi cách. Cách duy nhất để bước ra khỏi cái giếng của tuyệt vọng đó là hãy rũ bỏ khó khăn và tiếp tục bước lên. Chúng ta chỉ có thể thoát khỏi vực thẳm bằng việc đừng bao giờ từ bỏ. Hãy vượt qua nó chứ đừng đầu hàng.
5 quy luật đơn giản để được hạnh phúc:
1. Giải phóng trái tim khỏi sự thù hận – hãy tha thứ
2. Giải phóng tâm trí khỏi những âu lo- hầu hết những điều bạn lo sợ đều sẽ không xảy ra
3. Hãy sống giản dị và trân trọng những gì bạn có trong tay
4. Hãy cho đi nhiều hơn nữa
5. Mong đợi ít hơn từ những người xung quanh nhưng nhiều hơn từ chính bản thân bạn.
Bạn có 2 lựa chọn. Bạn có thể mỉm cười và quên câu chuyện trên, hoặc bạn cũng có thể chia sẻ bài học quý báu về cuộc sống này.

Sưu Tầm